Sự Tích Ve Sầu: Câu Chuyện Cảm Động Về Tình Anh Em Bị Lãng Quên

Sự Tích Ve Sầu: Câu Chuyện Cảm Động Về Tình Anh Em Bị Lãng Quên

Sự Tích Ve Sầu: Câu Chuyện Cảm Động Về Tình Anh Em Bị Lãng Quên

Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nghèo ven rừng, có hai anh em mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ. Cuộc sống thiếu thốn và cơ cực buộc hai anh em phải tự lập sớm, nhưng người anh luôn dành hết mọi sự lo toan, vất vả về phía mình, mong sao em trai mình được bớt khổ.

Để kiếm miếng ăn qua ngày, người anh phải làm thuê làm mướn quần quật từ sáng sớm đến tối mịt. Dù cố gắng đến mấy, cái đói nghèo vẫn đeo bám dai dẳng. Bởi vậy, tranh thủ những lúc rảnh rỗi, hai anh em lại cùng nhau lên rừng xuống suối, đào củ mài, hái rau dại, bắt cá để cải thiện bữa ăn đạm bạc.

Tình thương em của người anh thể hiện qua từng bữa cơm. Dù nhà thiếu trước hụt sau, có món gì ngon, người anh cũng nhất mực nhường cho em. Đặc biệt, mỗi khi bắt được cá, người anh luôn giành ăn phần đầu và đuôi cá, những phần có vẻ ít thịt và nhiều xương, còn phần mình cá ngon lành, béo ngậy thì luôn được dành trọn cho người em. Anh ăn với vẻ rất ngon lành, khiến người em tin rằng đầu cá và đuôi cá mới chính là phần ngon nhất.

Thấy anh mình lúc nào cũng chỉ ăn đầu và đuôi cá với vẻ khoái chí, một hôm, người em bèn thắc mắc và đề nghị: “Anh ơi, hôm nay em muốn nếm thử đầu cá và đuôi cá, liệu có được không ạ?”

Người anh lập tức ngăn cản một cách dứt khoát: “Không được! Em không thể ăn được những phần này.”

Người em càng thêm nghi hoặc và vặn hỏi lý do tại sao anh ăn được mà mình lại không. Người anh chỉ đáp lại đơn giản: “Vì anh chỉ thích ăn đầu cá và đuôi cá mà thôi!” Lời giải thích khó hiểu này đã gieo vào lòng người em sự ngờ vực sâu sắc, khiến cậu cho rằng anh mình là người ích kỷ, luôn giữ những phần ngon nhất cho riêng mình.

Một hôm, hai anh em lại cùng nhau lên rừng để đào củ mài – loại củ lớn và bổ dưỡng nằm sâu dưới lòng đất. Người anh cặm cụi đào bới, đào càng sâu thì củ mài càng to. Trong lúc mải mê, vì quá mệt và bất cẩn, người anh bị trượt chân chúi nhủi, đầu cắm thẳng xuống hố sâu vừa hẹp vừa tối. Hai chân anh chổng ngược lên trời, không tài nào nhúc nhích được.

Anh hoảng hốt kêu vọng lên: “Em ơi! Mau kéo anh lên, anh ngạt thở chết mất!”

Nghe lời kêu cứu thảm thiết của anh trai, nhưng những nghi ngờ và sự ấm ức chất chứa bấy lâu nay bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Người em lạnh lùng đáp trả bằng những lời trách móc tàn nhẫn: “Từ nhỏ đến lớn, anh luôn giành ăn phần đầu cá, đuôi cá ngon nhất. Anh chỉ chừa lại cho tôi cái mình cá là phần anh không thèm đụng tới. Anh bị cắm đầu dưới hố thế này là đáng đời lắm. Anh đi mà gọi mấy cái đầu cá kia lên mà cứu anh đi!”

Dù lòng đau như cắt vì sự hiểu lầm và lời cay nghiệt của em, người anh vẫn cố gắng nói trong hơi thở thoi thóp: “Em về nhà đi. Trên gác bếp vẫn còn một cái đầu cá và đuôi cá anh để dành ăn buổi chiều. Em cứ về ăn đi.”

Lời nói cuối cùng này không hề thay đổi suy nghĩ của người em. Cậu ta tin rằng anh mình đang cố gắng nhường lại “phần ngon” mà anh chưa kịp ăn. Lập tức, người em quay đầu chạy thẳng một mạch về nhà, bỏ mặc anh trai đang vật lộn trong hố sâu.

Về đến nhà, người em vội vàng lao lên gác bếp. Với sự hý hửng tột độ, cậu ta cầm cái đầu cá lên, há to miệng cắn miếng đầu tiên. Nhưng lạ thay, đầu cá cắn tới đâu, xương xẩu lại lạo xạo tới đó, khô cứng và tanh tưởi, chẳng ngon lành gì như cậu đã tưởng tượng. Cậu nhả hết những miếng xương ra sàn, không thể nhai tiếp nổi.

Tiếp theo, người em ăn thử đến đuôi cá. Đuôi cá lại nhạt nhẽo, chẳng có mùi vị gì, khô cứng như đang nhai một chiếc lá khô. Chính lúc này, người em mới bàng hoàng nhận ra tất cả: thì ra bấy lâu nay, những gì tốt nhất, ngon nhất, nhiều thịt nhất anh mình đều đã lặng lẽ dành cho mình, còn anh trai đã chịu đựng những phần tồi tệ nhất.

Lòng hối hận trào dâng, hai hàng nước mắt của người em bắt đầu tuôn rơi. Cậu sực nhớ ra tai nạn thảm khốc của anh trai mình và hoảng loạn tột cùng. Bất chấp lá rừng cào rách da, rách thịt, người em chạy vội theo đường tắt lên rừng, gạt nước mắt băng qua những bụi cây để tìm kiếm anh.

Nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Khi người em tìm tới nơi, anh trai đã bị ngạt thở, chết cứng dưới hố sâu từ lúc nào. Người em đau đớn tột cùng, ôm lấy xác anh trai khóc lóc gào thét thảm thiết. Cậu không ăn, không uống, cứ thế khóc ròng rã suốt gần một tháng trời. Người gầy khô trơ xương, đôi mắt lồi hẳn ra vì thương tiếc và hối hận, cuối cùng kiệt sức mà chết.

Người anh sau khi mất đã biến thành một cây cổ thụ to lớn, đứng sừng sững giữa rừng. Còn người em, linh hồn đầy hối hận của cậu đã hóa thành con ve sầu. Suốt ngày, ve sầu bám vào thân cây cổ thụ, nơi anh trai nó đã hóa thành. Cứ đến ngày giáp hạt, mùa đào củ mài, ve sầu lại nhớ đến cái chết thương tâm và sự ích kỷ của mình. Nó cất tiếng kêu râm ran suốt ngày đêm như tiếng gọi tuyệt vọng: “Anh… anh… anh…”

Do đó, người ta thường dùng câu nói “mắt lồi, mình gầy như xác ve” để nhắc đến sự tích ve sầu cảm động này, như một lời nhắc nhở về tình yêu thương vô bờ bến và sự hy sinh thầm lặng trong gia đình.

Sự Tích Ve Sầu: Câu Chuyện Cảm Động Về Tình Anh Em Bị Lãng Quên

Ngày cập nhật 28/11/2025 by Anh Hoàng

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *