Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124


Dòng Sông Hương thơ mộng của xứ Huế không chỉ gắn liền với những câu chuyện về vua chúa, thi ca, hay vẻ đẹp lãng mạn mà còn là chứng nhân của những sự tích lịch sử bi tráng, nơi sức mạnh dữ dội của thiên nhiên đã thử thách lòng quả cảm của con người. Một trong những sự tích đau thương nhất, gắn liền với sự thay đổi địa lý của vùng cửa biển Thuận An, chính là trận đại hồng thủy năm 1999, đã xé toang eo Hòa Duân và ghi dấu sự hy sinh anh dũng của những người lính biên phòng.
Eo Hòa Duân, hay còn được gọi là eo Bầu, từ hàng trăm năm trước đã là một dải đất cát mong manh ven biển, từng nhiều lần bị nước lũ cuốn trôi ra biển. Tuy nhiên, sau mỗi cuộc xoay vần của tạo hóa, eo đất này lại được nối lại, trở thành nơi cuộc sống nảy nở. Dần dà, Hòa Duân phát triển thành một vùng dân cư đông đúc, cây cối mọc lên, nhà nối nhà. Eo đất này không chỉ là nơi sinh sống mà còn là vòng tay ấm áp của đất mẹ, bao bọc những con thuyền ngư dân vùng Thuận An sau những ngày lênh đênh ngoài biển khơi, là nơi tàu thuyền trú ẩn khi mưa bão, và cũng là cảng của Hải đội 2 Bộ đội Biên phòng Thừa Thiên Huế.
Vậy mà tất cả những sự yên bình đó đã biến mất trong chớp mắt. Cơn đại hồng thủy lồng lên từ những cánh rừng đại ngàn nơi thượng nguồn sông Hương hung hãn tràn xuống. Trước tình thế khẩn cấp, trong màn mưa xối xả, thấy nước lên cao, phía nhà dân nhoáng nhoàng ánh đèn pin và náo động tiếng kêu cứu, Chỉ huy Hải đội đã lệnh cho hai tàu xuất kích cứu dân. Nước lũ đã dâng cao đến mức lút cột trên cầu tàu, không thể mở được dây neo theo cách thông thường. Thuyền trưởng Đào Xuân Thành đã phải thét to: “Lấy dao chặt, mau! Cường sau lái, Tư trước mũi!”
Con tàu lao ra giữa dòng thác lũ được chốc lát. Khi một số người dân may mắn bơi về phía đám cây phi lau cạnh khu nhà Hải đội và “neo người” được vào những gốc cây, thì phía làng Hòa Duân, những ngôi nhà xây bị nước cuốn nối nhau sụp đổ, tiếng nổ vang động át cả mưa gió. Cùng lúc đó, cả một núi nước đổ xuống cuốn phăng chiếc tàu 300 mã lực của Hải đội ra biển khơi.
Trời tối, sóng nước mù mịt, những tấm kính chắn sóng vỡ tung tóe, năm anh em trên chiếc tàu BP 310202 không ai trông thấy ai. Giữa dòng xoáy thác nước dữ tợn đang ào ạt tuôn ra đại dương, các chiến sĩ đều bị quăng quật, vày vò đến tơi tả. Thuyền trưởng Đào Xuân Thành bị sóng đánh bay mất phao cứu sinh, may mắn vớ được một tấm ván, dồn sức ôm chặt lấy cho tới lúc bị dạt vào bờ. Suốt mấy tiếng đồng hồ đánh vật với sóng nước, Thành kiệt sức, bò lên khỏi mép nước trong tình trạng không còn mảnh quần áo trên người, chỉ thấy kinh hãi khi ánh mắt chợt bắt gặp một cây phi lau trắng nhợt cũng vừa bị dạt vào bờ, toàn bộ vỏ trên thân cho tận gốc rễ đã bị sức mạnh thần sóng bóc sạch tinh.
Thủy thủ Nguyễn Quang Phú cũng bị sóng đánh bay mất phao cứu sinh đeo sau lưng, may mắn ôm thêm được chiếc phao dự phòng trước ngực. Thiếu úy Vũ Xuân Cường, máy trưởng, thì trôi xa mấy ki lô mét về phía bắc, tận xã Hải Tiến. Ba chiến sĩ được bà con ngư dân tìm thấy, đưa về nhà sưởi ấm, cho mượn quần áo trở về đơn vị. Chỉ đến lúc đó, họ mới biết hai người đồng chí thân thiết như anh em một nhà là Trung úy Phạm Văn Điền (thợ máy) và Binh nhất Lê Đình Tư (thủy thủ) vẫn còn nằm đâu đó ngoài biển khơi, mãi mãi không trở về.
Sự hy sinh của Điền và Tư đã tạo nên một nỗi đau khôn tả nơi cửa biển mới vừa bị xé toang. Cô gái trẻ Thuận An, người vừa mới hẹn ước cùng Điền, không nén lòng được mà bật khóc rưng rức, gào thét trong mưa gió: “Trời ơi! Trời làm chi ác độc rứa trời! Nếu như anh Điền không về, thì con biết nói thế nào với mẹ đây?…” Còn Thành, Cường và Phú, trong căn phòng le lói ngọn đèn hạt đỗ, ngồi tụm bên nhau, nhắc những kỷ niệm còn tươi nguyên về hai người đồng chí đã khuất. Họ nhắc về những dự định chưa thành, về những lá thư của người bố lo chuyện vợ con cho Điền, về tình yêu định mệnh của Điền với cô gái Thuận An. Tiếng sóng biển dội vào không ngưng nghỉ, như muốn xé rộng thêm eo Hòa Duân, mang theo lời kể về những mất mát không gì bù đắp được.
10 giờ sáng ngày 9 tháng 11, trước Eo Hòa Duân, cửa biển mới mênh mông nước bạc ở Thuận An vừa do cơn lũ lịch sử tạo nên, hàng trăm đồng bào, chiến sĩ biên phòng cùng các đồng chí lãnh đạo lặng lẽ cúi đầu tiễn biệt hai chiến sĩ đã nằm lại mãi mãi với biển Thuận An. Hai chiếc quan tài phủ cờ đỏ đã hóa thành tro và những nắm tro đã được rải xuống biển theo nghi thức “thủy táng” (tượng trưng), bởi vì không còn một mảnh di hài xương cốt nào, cũng không còn một vật dụng nào trên chiếc tàu 300 sức ngựa đã chìm trong nước bạc.
Sự tích về cơn lũ lịch sử và lòng dũng cảm của các chiến sĩ Hải đội Biên phòng 2 tại cửa sông Hương sẽ còn được lưu truyền mãi mãi. Họ là những tấm gương sáng về đức hy sinh vì đồng bào, vì nghĩa lớn, tôn vinh nét đẹp tinh thần trước thác lũ thiên nhiên hung bạo. Chính sự kiện này đã khiến Sông Hương không chỉ là dòng sông của thi ca, mà còn là dòng sông mang trên mình dấu ấn của sự thay đổi địa lý vĩnh viễn và câu chuyện bi tráng về những người anh hùng đã nằm lại để bảo vệ sự sống. Eo Hòa Duân bị xé toang đã tạo ra một cửa biển mới, một di tích địa lý gắn liền với lòng quả cảm bất diệt.

Ngày cập nhật 28/11/2025 by Anh Hoàng

“Anh Hoàng” là tên thật của kyanhhoang.com, một nhà sáng tạo nội dung nổi tiếng. Hoàng chuyên về các video khám phá những địa điểm kỳ bí, rùng rợn, và các thử thách độc đáo, ít ai dám thử.