chuyện sự tích con muỗi

chuyện sự tích con muỗi

chuyện sự tích con muỗi

Ngày xửa ngày xưa, tại một vùng quê yên bình, có một người nông dân tên là Ngọc Tâm. Anh là người hiền lành, quanh năm chỉ biết chuyên tâm làm ăn, sống một cuộc đời giản dị và chất phác. Trái ngược hoàn toàn với người chồng chí thú, vợ anh là Nhan Diệp lại sở hữu nhan sắc lộng lẫy nhưng lại có tính tình lười biếng, chỉ ham mê xa hoa, phú quý và những thú vui sung sướng.

Trong khi Ngọc Tâm vẫn đinh ninh rằng hai vợ chồng sẽ sống cùng nhau đến trọn đời thì một bi kịch bất ngờ ập đến: Nhan Diệp lâm bệnh rồi qua đời. Nỗi đau mất vợ quá lớn khiến Ngọc Tâm không muốn chấp nhận sự chia ly. Bằng tình yêu chung thủy tột cùng, anh bán hết mọi tài sản, mua một chiếc thuyền rồi đặt quan tài vợ lên, ngày đêm chèo chống lênh đênh trên mặt nước, ôm hy vọng tìm thấy phép màu nào đó có thể hồi sinh người mình yêu thương.

Một buổi sáng, thuyền của Ngọc Tâm trôi dạt đến chân một ngọn núi rực rỡ sắc màu, nơi cỏ cây ngào ngạt hương thơm, hoa lạ đua nở và trái cây trĩu nặng. Lấy làm kỳ lạ, Ngọc Tâm lần theo triền núi, leo lên cao. Lưng chừng núi, anh gặp một ông lão râu tóc bạc phơ, tướng mạo phương phi, tay chống gậy trúc. Đoán chừng đây là một vị thần tiên từ núi Thiên Thai xuất hiện, Ngọc Tâm sụp lạy, thiết tha khẩn cầu vị thần cứu sống Nhan Diệp.

Vị thần nhìn thấu nỗi đau và lòng nặng tình của Ngọc Tâm. Sau một hồi im lặng, thần đáp: “Ngươi còn nặng lòng vương vấn trần ai, chưa thoát được vòng tục lụy. Ta có thể giúp ngươi đạt được ước vọng, nhưng sau này, ngươi tuyệt đối không được lấy làm ân hận vì quyết định này!”

Ngọc Tâm vâng lời vị thần, mở nắp quan tài. Anh chích đầu ngón tay mình, nhỏ trọn ba giọt máu đỏ tươi vào thi thể lạnh lẽo của Nhan Diệp. Ba giọt máu mang theo sinh lực và tình yêu chung thủy của người chồng vừa chạm vào, Nhan Diệp từ từ mở mắt, rồi ngồi dậy như vừa trải qua một giấc ngủ dài.

Trước khi biến mất, vị thần dặn dò người đàn bà vừa sống lại: “Đừng bao giờ quên bổn phận của một người vợ. Hãy luôn luôn ghi nhớ lòng thương yêu và sự chung thủy của người đã vì nàng mà hy sinh. Chúc cho hai vợ chồng được sung sướng.”

Ngọc Tâm mừng rỡ khôn xiết, hối hả giục thuyền về quê. Nhưng trớ trêu thay, lòng người đàn bà vốn đã quen với sự phù phiếm, lại khó mà giữ được lời thề ước. Một tối nọ, khi thuyền ghé bến, Ngọc Tâm lên bờ mua sắm thức ăn. Cùng lúc đó, có một chiếc thuyền buôn lớn neo đậu gần kề. Chủ nhân là một tay lái buôn giàu có, ngay lập tức bị mê hoặc bởi nhan sắc lộng lẫy của Nhan Diệp.

Hắn khéo léo gợi chuyện, mời Nhan Diệp sang thuyền dùng trà. Nhan Diệp, vốn đã sẵn tính xa hoa, bị cám dỗ bởi sự giàu có và những lời đường mật. Khi Ngọc Tâm quay về, anh chỉ còn thấy chiếc thuyền trống rỗng. Tay lái buôn đã ra lệnh cho bạn thuyền dong hết buồm chạy đi, mang theo người vợ bội bạc.

Ngọc Tâm như chết lặng. Anh bỏ ăn bỏ ngủ, ngày đêm đi tìm kiếm. Mất ròng rã một tháng trời, anh mới gặp lại Nhan Diệp. Nhưng người đàn bà mà anh đã hy sinh cả đời để cứu sống nay đã hoàn toàn thay đổi. Cô sống trong nhung lụa, quên hết tình nghĩa cũ, quên cả ơn cứu mạng.

Chứng kiến bộ mặt thật của người vợ phụ bạc, Ngọc Tâm như tỉnh cơn mê. Anh đau đớn nhưng giữ lòng kiêu hãnh, bảo Nhan Diệp: “Mình được tự do đi theo lối sống mình chọn, nhưng tôi không muốn mình còn lưu giữ bất cứ kỷ niệm nào của tôi nữa. Vậy, hãy trả lại ba giọt máu của tôi đã nhỏ ra để cứu mình sống lại.”

Nhan Diệp thấy được đi khỏi dứt khoát dễ dàng như thế thì vội vàng mừng rỡ. Nàng lấy dao chích vào đầu ngón tay. Nhưng ngay khi máu vừa bắt đầu nhỏ giọt, Nhan Diệp ngã lăn ra đất và tắt thở, chết lần thứ hai.

Người đàn bà nông nổi, bội bạc ấy chết đi vẫn còn vương vấn cõi đời, tiếc nuối sinh mạng. Linh hồn nàng hóa kiếp thành một loài vật nhỏ bé, ngày đêm đuổi theo Ngọc Tâm, tìm cách ăn cắp lại ba giọt máu thiêng liêng ấy với hy vọng được trở lại làm người. Con vật nhỏ bé này luôn bay quanh và kêu than thảm thiết với chồng cũ, khi thì như van lơn xin tha thứ, khi thì như oán hận, khi thì như tiếc thương. Tiếng kêu của nó không ngừng nghỉ, nghe như âm thanh “o o” đầy bi ai.

Về sau, giống vật nhỏ bé, hút máu này sinh sôi nảy nở rất nhiều, người ta đặt tên nó là con muỗi. Vì muỗi là hiện thân của kẻ phụ bạc, tham lam và phiền nhiễu, nên mỗi khi loài côn trùng này lại gần, con người ta không tiếc tay mà đập chết nó, như một sự trừng phạt cho lòng bội bạc.

chuyện sự tích con muỗi

Ngày cập nhật 28/11/2025 by Anh Hoàng

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *