Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124


Mạc Đĩnh Chi (1280–1346), tự là Tiết Phu, hiệu Tích Am, là một đại thần lỗi lạc dưới triều nhà Trần. Ông sinh ra tại xã Lũng Động, huyện Chí Linh, trong một gia đình nghèo khó và sớm mồ côi cha. Tuổi thơ của Mạc Đĩnh Chi gắn liền với những ngày tháng cùng mẹ đi sâu vào rừng kiếm củi để mưu sinh.
Dù hoàn cảnh khó khăn nhưng Mạc Đĩnh Chi bộc lộ tư chất thông minh hiếm có và lòng ham học hỏi vô bờ bến. Nhờ sự cần cù và nỗ lực phi thường, ông đã vượt qua mọi kỳ thi, xuất sắc đỗ Trạng nguyên khoa Giáp Thìn (1304) dưới thời vua Trần Anh Tông, khi tuổi đời chưa đầy 20.

Theo lệ thời bấy giờ, sau khi đỗ thi Đình, các tân khoa còn phải vào yết kiến nhà vua để xét về dung mạo, sau đó mới chính thức được bổ nhiệm. Khi Mạc Đĩnh Chi vào ra mắt, vua Trần Anh Tông thấy tướng mạo ông xấu xí, không đẹp, nên có ý không muốn cho đỗ Trạng.
Nhận thấy sự ngần ngại của nhà vua, Mạc Đĩnh Chi đã viết bài phú nổi tiếng “Ngọc Tỉnh Liên” (Hoa sen trong giếng ngọc). Trong bài phú này, ông ca ngợi vẻ đẹp cao quý, tinh khiết của bông sen – một loài hoa thanh cao không bị ô nhiễm dù sống trong bùn lầy – đồng thời tự ví mình với phẩm chất của người quân tử. Vua Trần Anh Tông đọc xong, thấu hiểu được chí khí và tài năng uyên bác ẩn sau vẻ bề ngoài thô kệch, lập tức thuận cho ông đỗ Trạng nguyên. Giai thoại này không chỉ khẳng định tài năng văn chương của Mạc Đĩnh Chi mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về việc không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài.
Năm 1308, Mạc Đĩnh Chi được vua Trần Anh Tông tin tưởng giao phó trọng trách đi sứ sang nhà Nguyên. Đây là một nhiệm vụ ngoại giao vô cùng khó khăn, đòi hỏi không chỉ tài năng mà còn cả bản lĩnh và khí phách kiên cường.
Không hổ danh là một tân Trạng nguyên của Đại Việt, Mạc Đĩnh Chi đã thể hiện tinh thần tự tôn dân tộc sâu sắc, cùng với tài văn thơ và khả năng ứng đối mẫn tiệp trước triều đình và các đại thần nhà Nguyên. Tài năng và cốt cách của ông đã khiến vua quan triều Nguyên vô cùng kính nể và thán phục. Họ đã phong tặng ông danh hiệu cao quý là Lưỡng quốc Trạng nguyên (Trạng nguyên của hai nước), và các sứ thần nước này đã trân trọng ghi chép về tài năng của ông vào Bộ chính sử quốc gia của họ.
Trong chuyến đi sứ này, Mạc Đĩnh Chi đã đối mặt với nhiều thử thách trí tuệ và ngoại giao, qua đó thể hiện được tài ứng biến nhanh nhạy và uyên bác của mình.
Trên đường tới triều đình Nguyên, đoàn sứ giả của Mạc Đĩnh Chi đã gặp phải thử thách ngay tại ải Pha Lũy (tức Mục Nam Quan). Cửa ải đóng chặt và có một vế đối khó được dán sẵn, nhằm gây khó dễ cho sứ đoàn:
“Quá quan trì, quan quan bế, nguyện quá khách quá quan”.
(Nghĩa là: Qua cửa quan chậm, cửa quan đóng, mời khách qua đường qua cửa quan.)
Vế đối hiểm hóc này lặp lại 4 chữ “quan” và 3 chữ “quá,” mang tính chất thách đố. Nếu không đối được, quốc thể Đại Việt sẽ bị ảnh hưởng. Sau khi suy nghĩ nhanh chóng, Mạc Đĩnh Chi đã đối lại một vế hoàn chỉnh, xoay ngược tình thế:
“Xuất đối dị, đối đối nan, thỉnh tiên sinh tiên đối”.
(Nghĩa là: Ra câu đối dễ, đối câu đối khó, xin tiên sinh đối trước.)
Vế đối này cũng có 4 chữ “đối” và 2 chữ “tiên,” vừa cân đối về luật, vừa chuyển áp lực sang phía quan lại nhà Nguyên. Viên quan gác ải phải thừa nhận tài ứng biến của vị Trạng nguyên đất Việt và lập tức mở cửa ải, ân cần đón tiếp đoàn sứ giả.
Trong lần đầu tiên tiếp kiến, vua quan nhà Nguyên muốn dùng văn chương để làm nhụt chí sứ giả Đại Việt, đồng thời tự ví mình với mặt trời đỏ rực uy quyền. Họ ra vế đối mang ý kiêu căng, ngạo mạn:
“Nhật hỏa, vân yên, bạch trú thiêu tàn ngọc thố”.
(Nghĩa là: “Mặt trời là lửa, mây là khói, ban ngày thiêu cháy vầng trăng”.)
Vế đối này không chỉ đề cao vị thế của triều Nguyên (Mặt trời) mà còn ngầm ám chỉ Đại Việt yếu ớt, nhút nhát (ví như Thỏ Ngọc).
Mạc Đĩnh Chi lập tức đối lại bằng một vế chỉnh chu, đầy sức mạnh và chí khí, không hề nao núng trước quyền uy của Thiên triều:
“Nguyệt cung, tinh đạn, hoàng hôn xạ lạc kim ô”.
(Nghĩa là: “Trăng là cung, sao là đạn, buổi chiều tối bắn rụng mặt trời”.)
Vế đối này không chỉ tài tình về mặt đối luật, cân xứng về hình ảnh (mặt trăng lưỡi liềm ví như cây cung, muôn ngàn vì sao lấp lánh ví như viên đạn) mà còn ngụ ý rằng sức mạnh của Đại Việt có thể làm lu mờ uy thế của nhà Nguyên. Đặc biệt, “Kim ô” không chỉ có nghĩa là mặt trời mà còn có nghĩa là quạ sắt, khiến vua Nguyên cảm thấy bị đáp trả đau đớn nhưng không thể không thán phục.
Vua Nguyên sau đó phải thốt lên: “Quả là danh bất hư truyền. Lời đồn đại về tài năng của người thật chẳng ngoa.” Vua Nguyên đã bày tiệc rượu ngon và ban thưởng vàng bạc rất hậu hĩnh cho Mạc Đĩnh Chi.
Sự tích Mạc Đĩnh Chi là tấm gương sáng về tài năng, trí tuệ và khí phách. Từ một người xuất thân nghèo khó, dung mạo không đẹp, ông đã vươn lên nhờ sự học hỏi không ngừng và cốt cách thanh cao. Việc ông tự ví mình như “Hoa sen trong giếng ngọc” đã cho thấy tinh thần vượt lên định kiến ngoại hình, khẳng định giá trị thực sự của con người nằm ở phẩm hạnh và tài năng. Đứng trước triều đình hùng mạnh của phương Bắc, Mạc Đĩnh Chi đã không chỉ bảo vệ được quốc thể mà còn làm rạng danh Đại Việt, trở thành một trong những Trạng nguyên vĩ đại nhất trong lịch sử Việt Nam.
Ngày cập nhật 28/11/2025 by Anh Hoàng

“Anh Hoàng” là tên thật của kyanhhoang.com, một nhà sáng tạo nội dung nổi tiếng. Hoàng chuyên về các video khám phá những địa điểm kỳ bí, rùng rợn, và các thử thách độc đáo, ít ai dám thử.