Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Ngày xưa, tại một khu rừng nọ có một đầm nước rộng lớn, nơi sinh sống của rất nhiều loài vật. Để duy trì trật tự và bảo vệ cộng đồng, mỗi loài vật đều được phân công một nhiệm vụ cụ thể. Riêng Chuồn Chuồn, với đôi mắt to tinh anh và khả năng bay lượn linh hoạt, được giao trọng trách quan trọng nhất: trông coi và dự báo thời tiết. Thế nhưng, Chuồn Chuồn lại là kẻ vô cùng lười biếng, làm việc chăng hay chớ, chỉ thích rong chơi.
Trong khi các loài vật khác chăm chỉ chuẩn bị chỗ trú thân cho mùa bão tố, Chuồn Chuồn vẫn thờ ơ. Tò Vò (Potter Wasp) ngày đêm cố gắng kiếm đất xây những tổ đất kiên cố. Kén Tằm (Silkworm) miệt mài nhả tơ, tạo nên những chiếc kén dày dặn, không sợ gió bão. Ve Sầu (Cicada) cũng tìm kiếm những hốc cây chắc chắn nhất để ẩn mình. Thấy Chuồn Chuồn vẫn bay nhảy vô tư, Tò Vò đã nhiều lần lên tiếng nhắc nhở.
Tò Vò lo lắng nói: “Chuồn Chuồn ơi! Bạn phải tranh thủ làm tổ đi chứ, đến lúc gió bão ập đến bất ngờ thì làm sao mà tránh khỏi được?”
Chuồn Chuồn nghe vậy thì cười khẩy, tỏ vẻ rất chủ quan: “Tò Vò có đôi cánh nhỏ, bay kém nên mới sợ gió bão và phải làm tổ. Còn tôi đây, cánh nhiều, mắt nhìn xa rộng, có thể bay khắp mọi nơi. Tôi chẳng sợ gì cả. Bão đến là tôi biết liền, bay đi tránh chỗ khác vẫn còn kịp chán.” Vì sự kiêu căng và lười biếng của mình, Chuồn Chuồn bỏ ngoài tai mọi lời khuyên bảo chân thành của bạn bè. Các con vật khác thấy khuyên mãi không được nên đành mặc kệ, tập trung hoàn thành công việc xây dựng nơi trú ẩn an toàn nhất cho bản thân.
Đúng vào buổi chiều Chuồn Chuồn được phân công bay lên cao theo dõi gió, mây để báo hiệu cho cộng đồng, thì sau một ngày rong chơi mải miết, Chuồn Chuồn lại cụp cánh ngủ mê mệt dưới cánh hoa sen ven đầm.
Cũng chính trong khoảnh khắc lơ là đó, gió bão bất ngờ nổi lên. Mây đen từ đâu cuồn cuộn kéo đến, nhanh chóng bao phủ cả bầu trời, biến cảnh vật trở nên đen kịt. Gió thổi từng cơn ào ạt, mưa bắt đầu nặng hạt, rồi sầm sập trút xuống như thác đổ, muốn cuốn phăng mọi thứ trên mặt đất.
Trong khi Tò Vò, Kén Tằm và Ve Sầu đều yên ổn trong những nơi trú ẩn chắc chắn mà chúng đã dày công xây dựng, thì Chuồn Chuồn vẫn còn ngủ say không hề hay biết trời đất. Mãi đến khi mưa gió quá lớn, Chuồn Chuồn mới bừng tỉnh trong cơn hoảng loạn. Nó vội vã cất cánh bay lên tìm chỗ trú, nhưng đã quá muộn.
Gió bão mịt mù khiến Chuồn Chuồn không thể xác định phương hướng. Những chỗ trú tốt nhất thì bạn bè đã làm tổ hết cả rồi. Chuồn Chuồn cứ bay loạng choạng, đôi cánh mỏng manh bị nước mưa đánh cho tơi tả, gần như kiệt sức. Tuyệt vọng, Chuồn Chuồn cố ghé đậu lên một cành cây và cất tiếng kêu cứu thảm thiết: “Các bạn ơi! Cứu tôi với… cứu tôi với…”
Nghe tiếng kêu cứu yếu ớt của bạn mình, Tò Vò đang trú trong tổ vội bật dậy, không chút do dự bay ra khỏi tổ bất chấp mưa to gió lớn. Ve Sầu cũng thò đầu ra khỏi hốc cây, thấy hành động dũng cảm của Tò Vò liền bay theo hỗ trợ. Cả hai bạn đã cùng nhau dìu Chuồn Chuồn đang kiệt sức vào một chỗ an toàn, làm những động tác hồi sức để Chuồn Chuồn tỉnh lại.
Tò Vò và Ve Sầu dũng cảm cứu Chuồn Chuồn thoát khỏi cơn bão lớn, minh họa sự đoàn kết của các loài côn trùng
Thoát khỏi tai nạn nguy khốn nhờ sự dũng cảm và nhân hậu của bạn bè, Chuồn Chuồn vô cùng cảm kích và hối hận. Nó nhìn hai người bạn với ánh mắt biết ơn sâu sắc: “Mình thật sự biết ơn các bạn lắm, các bạn đã không sợ nguy hiểm tính mạng mà cứu mình.”
Ve Sầu ôn tồn nói: “Giá như mà bạn chịu nghe lời chúng tôi, chịu khó làm một cái tổ tử tế thì đâu gặp phải chuyện như thế này.” Tò Vò giọng buồn bã tiếp lời: “Cũng giá như… bạn chăm chỉ quan sát thời tiết, dự báo trước được gió bão thì mọi người đã không bất ngờ và bạn cũng không đến nông nỗi này.”
Lúc này, Chuồn Chuồn mới thực sự thấm thía những sai lầm và sự lười biếng chủ quan của mình. Nó hứa với tất cả mọi người rằng sẽ không bao giờ mắc lại những lỗi lầm đó nữa.
Từ đó về sau, để chuộc lại lỗi lầm, Chuồn Chuồn trở nên vô cùng chăm chỉ trong việc dự báo thời tiết. Nó bay lượn miệt mài hết ngày này qua ngày khác, cẩn thận theo dõi những thay đổi nhỏ nhất của gió mây, để kịp thời báo cho muôn loài biết. Sự nỗ lực không ngừng này đã được người xưa đúc kết thành câu ca dao nổi tiếng, giải thích cho hiện tượng tự nhiên mà ai cũng biết:
“Chuồn Chuồn bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm”
Tuy nhiên, do sự chủ quan và lười biếng trước đây, Chuồn Chuồn đã bỏ lỡ cơ hội làm tổ trong những chỗ trú tốt nhất. Mọi nơi an toàn giờ đây đều đã có chủ. Vì thế, sau khi làm xong nhiệm vụ dự báo thời tiết, Chuồn Chuồn vẫn cứ mãi đi tìm kiếm một chỗ để làm tổ cho riêng mình. Đây chính là lý do vì sao ngày nay, chúng ta thấy Chuồn Chuồn không bao giờ đậu yên một chỗ quá lâu, mà cứ bay lượn, tìm kiếm miết ở bờ ao, đầm sen, hay cánh đồng. Con chuồn chuồn vẫn phải vất vả đi tìm một mái nhà thực sự thuộc về mình.
Ngày cập nhật 27/11/2025 by Anh Hoàng

“Anh Hoàng” là tên thật của kyanhhoang.com, một nhà sáng tạo nội dung nổi tiếng. Hoàng chuyên về các video khám phá những địa điểm kỳ bí, rùng rợn, và các thử thách độc đáo, ít ai dám thử.